Gửi tôi ở tuổi 50.
Gửi Hoàng Anh của tuổi năm mươi,
Hai mươi chín có lẽ là khoảng cách gần nhất mà một con người có thể đứng cạnh tuổi đôi mươi mà vẫn còn nhận ra bóng dáng của chính mình trong đó, và đâu đó vào quãng tuổi này chúng ta đã từng thỏa thuận với nhau rằng đây sẽ là thập niên cuối cùng mà sự ngốc nghếch còn được phép nấp sau cái cớ tuổi trẻ, bởi nếu đến lúc ấy mà vẫn chưa học được điều gì từ những lần vấp ngã thì đó không còn là tuổi trẻ nữa, mà chỉ đơn giản là sự ngoan cố được ngụy trang bằng hoài niệm.Và trong muôn vàn những lỗi lầm đã tạo nên chất liệu của tuổi hai mươi mấy, cũng có muôn vàn những kết tinh mà chúng ta chọn để mang theo vào tuổi ba mươi mấy và xa hơn. Trong trường hợp chị quên mất, tôi sẽ viết chúng ra ở đây.
Chúng ta bắt đầu tuổi hai mươi mấy với một nhận thức phũ phàng rằng lời khuyên "hãy là chính mình" không hoàn toàn đúng. Bất cứ ai cũng sẽ nhào nặn chúng ta thành hình dáng mà họ cần trong câu chuyện của họ, thậm chí trước cả khi ta bước vào mỗi căn phòng, vì vậy chúng ta đề phòng hơn và học cách cân bằng khoảng cách giữa những thứ chúng ta tin là thật với những thứ người khác tin là thật. Thế nhưng có một người bạn thuở bé đã quay lại và nhắc nhở chúng ta rằng chất lượng cuộc đời của một người phụ nữ không chỉ được đo bằng những gì cô ấy đạt được, mà còn được phản chiếu qua những người bạn cô ấy đủ tin tưởng để thôi phải diễn xuất, đặc biệt là những người bạn nữ. Những bữa tối kéo dài hơn dự định, những cuộc trò chuyện không cần đích đến, những con người hiểu vì sao một bản nhạc, một cuốn sách, một thành phố hay một bình hoa lại quan trọng đến thế mà không cần nghe hết lí do. Chúng ta cam kết xây dựng những tình bạn với những người biết đâu là phiên bản xã giao của một câu chuyện và đâu là phần sự thật được giữ lại cho những buổi tâm tình rất muộn; những người đã chứng kiến nhau thay hình đổi dạng qua nhiều phiên bản của cuộc đời mà vẫn ở lại.
Tôi hy vọng một số những người bạn ấy vẫn còn có mặt trong buổi sinh nhật tuổi thứ năm mươi của chúng ta.
Một phát hiện khác cũng khiến tôi ngạc nhiên không kém là khi không còn nhu cầu được công nhận thì chúng ta vẫn làm việc. Hóa ra chúng ta thật sự thích làm việc, không phải vì đức hạnh, tham vọng hay năng suất mà đơn giản bởi chúng ta không chịu nổi việc đầu óc bị định hình trong những thói quen cũ. Chúng ta luôn thích làm ra thứ gì đó mới. Thích nhìn một ý tưởng còn chưa có hình hài trở thành một trải nghiệm mà người khác có thể bước vào, thích nhìn một vấn đề được tháo gỡ, thích nhìn một điều chỉ tồn tại trong trí tưởng tượng bước sang thế giới thật. Tôi mong chị vẫn còn đang giải quyết một vấn đề nào đó bởi điều đó có nghĩa chị vẫn đang làm việc, chỉ mong những vấn đề ấy lớn hơn những vấn đề mà tôi gặp phải hôm nay. Sẽ khá buồn nếu hai mươi năm trôi qua mà con người vẫn còn thương lượng với đúng những bóng ma cũ.
Trước tuổi ba mươi, chúng ta cũng bắt đầu tích lũy những loại tiền tệ khác. Sức khỏe không còn được đem đổi lấy tiền bạc một cách dễ dãi như trước. Thời gian trở nên đắt đỏ. Sự chú ý trở nên đắt đỏ. Lòng cảm thông cũng trở nên đắt đỏ. Và ta học cách tiêu từng đồng trong số đó cẩn thận hơn.
Theo nghĩa đó, những năm tháng này chúng ta cũng tích lũy thêm khá nhiều thú vi và thật kỳ lạ khi mỗi thú vui dường như lại đảm nhận một chức năng rất riêng đối với tâm trí. Lái xe để suy nghĩ. Làm vườn để ngừng suy nghĩ. Chúng ta vui vẻ từ bỏ việc giặt giũ và rửa bát cho cô quản gia, nhưng vẫn giữ lại niềm vui nấu ăn như một nghi lễ nghiêm cẩn, dù nhỏ bé, của đời sống thường nhật.
Nhân tiện đây, xin hãy xác nhận rằng căn nhà của chúng ta vẫn có một walk-in closet và máy rửa bát nhé. Tôi còn hy vọng chiếc bình hoa limited mà chúng ta đã khăng khăng xách tay từ Berlin về qua 3 chặng máy bay dù bị can ngăn là gàn dở cuối cùng cũng được đặt ở nơi nó thuộc về chứ không phải cất giữ ở đâu đó để chờ một dịp đặc biệt. Chúng ta đã dành quá nhiều năm để cất những thứ đẹp nhất cho khách, cho dịp đặc biệt và cho một phiên bản tương lai nào đó của bản thân không biết khi nào mới tới, trước khi nhận ra rằng chính cuộc sống hàng ngày của mình mới là dịp đặc biệt nhất.
Tôi mong những cây nến đã được thắp lên. Hoa tươi xuất hiện cả ở những căn phòng không có khách. Và ngôi nhà, trước khi gây ấn tượng với bất kỳ ai khác, đã học được cách yêu người sống trong nó, một cách trọn vẹn và trước nhất.Có lẽ điều làm tôi thay đổi nhiều hơn dự đoán là việc nhận ra tuổi thơ không phải một địa chỉ thường trú. Chúng ta đã dành nhiều năm để nghe người khác dạy mình cách bảo vệ đứa trẻ bên trong. Rồi cũng mất nhiều năm khác để học cách nuôi dạy lại chính mình. Và cuối cùng đi đến kết luận rằng bất cứ điều gì xảy ra trong tuổi thơ đều có thể được học lại, viết lại và thương lượng lại, miễn là ta đủ cam kết với con người mình đang xây dựng cho tương lai.
Chúng ta cũng dần trở nên thành thạo trong việc tạo ra niềm vui mỗi khi người bạn cũ tên là nỗi buồn ghé thăm lâu hơn dự kiến.
Và bằng một cách nào đó, the glass will always be half full, bất kể kích thước của chiếc ly ấy là lớn hay nhỏ.
Tôi đoán chị vẫn mua tranh. Ở tuổi ba mươi mấy chúng ta đã bắt đầu chọn nghệ thuật thay thế hình xăm (Yes, no more tattoo, girl); chính xác hơn, chúng ta bắt đầu sưu tập những câu chuyện ngụy trang dưới hình dạng của một món đồ kỷ niệm mang tính nghệ thuật.
Tôi hy vọng chị vẫn đi đây đó với sự tò mò thay vì sự chắc chắn, vẫn ngồi xuống nói chuyện với những người xa lạ, vẫn dừng lại trước một khúc nhạc đẹp, vẫn dành nguyên một buổi chiều cho một bảo tàng không ai giới thiệu, một cây cầu tình cờ đi ngang, một nhà thờ mở cửa đúng lúc, hay bất kỳ nơi nào mà câu chuyện quyết định dẫn mình tới.
Bởi phần lớn những điều đẹp nhất từng xảy ra với chúng ta đều bắt đầu như thế.
Tôi cũng hy vọng cuối cùng chị đã nhảy dù từ trực thăng, bằng không thì toàn bộ mấy chuyến dù lượn hiện nay chỉ là một cuộc thương lượng ngớ ngẩn kéo dài không hồi kết với nỗi sợ độ cao và sự mất kiểm soát.
Tôi cũng tò mò về trái tim của chúng ta, liệu nó còn rộng mở hay không.
Liệu chúng ta còn yêu đủ sâu để đôi khi vẫn bị tổn thương bởi chính những điều mình yêu, liệu những thất vọng có khiến chúng ta khôn ngoan hơn mà không khiến ta cay nghiệt đi, và liệu chúng ta còn tin rằng một vài thứ dù có vẻ bất khả thi vẫn đáng để mình đặt cược trái tim.
Tôi hy vọng chúng ta hát hay hơn. Và biết đâu, nếu cuộc đời vẫn còn đủ sự bất ngờ của nó, chúng ta cuối cùng cũng có cơ hội ngồi chơi piano ở sân bay Heathrow và hát Forbidden Road cùng Robbie Williams.Nhưng trên tất cả, tôi tò mò liệu tôi ở tuổi năm mươi có còn nhớ và đồng cảm được với những con đường mình đã chọn và những con đường mình đã bỏ qua, như tôi ở tuổi hai mươi chín đang trìu mến nhìn lại những lựa chọn của mình hôm nay hay không.
Theo một cách rất kỳ lạ, tôi và tôi, chúng ta đã gặp nhau rồi.
Thương mến,
Tuổi hai mươi chín.



Comments
Post a Comment