Skip to main content

Posts

Featured

Gửi tôi ở tuổi 50.

Gửi Hoàng Anh của tuổi năm mươi, Hai mươi chín có lẽ là khoảng cách gần nhất mà một con người có thể đứng cạnh tuổi đôi mươi mà vẫn còn nhận ra bóng dáng của chính mình trong đó, và đâu đó vào quãng tuổi này chúng ta đã từng thỏa thuận với nhau rằng đây sẽ là thập niên cuối cùng mà sự ngốc nghếch còn được phép nấp sau cái cớ tuổi trẻ, bởi nếu đến lúc ấy mà vẫn chưa học được điều gì từ những lần vấp ngã thì đó không còn là tuổi trẻ nữa, mà chỉ đơn giản là sự ngoan cố được ngụy trang bằng hoài niệm. Và trong muôn vàn những lỗi lầm đã tạo nên chất liệu của tuổi hai mươi mấy, cũng có muôn vàn những kết tinh mà chúng ta chọn để mang theo vào tuổi ba mươi mấy và xa hơn. Trong trường hợp chị quên mất, tôi sẽ viết chúng ra ở đây. Chúng ta bắt đầu tuổi hai mươi mấy với một nhận thức phũ phàng rằng lời khuyên "hãy là chính mình" không hoàn toàn đúng. Bất cứ ai cũng sẽ nhào nặn chúng ta thành hình dáng mà họ cần trong câu chuyện của họ, thậm chí trước cả khi ta bước vào mỗi căn phòng, v...

Latest Posts

I Write, Therefore I’m Not (Totally) Crazy

What if we loved grown-ups like we love kids?

Nghi thức cuộc sống

26 Letters: L - Letter to self